Nắng giữa trưa xuống thật gần. Hoa lá ngây người, mở tròn cánh. Gió vẫn nghiêng vai, hồn nhiên giỡn đùa. Độ sáng hừng dậy, chim réo vi vu. Những cánh bướm tung bầy. Mấy lủ ong chớm mộng. Nghìn hoa cỏ trao thương. Với Diễm, đây là một ngày đẹp trời, với mây hồng, với nắng trong, với gió khẽ. Bài làm 2. Khi bình minh vừa hé mở, mọi người đã dậy. Thế là một ngày mới lại bắt đầu trên quê hương em. Mọi người tấp nập kéo ra đồng làm việc, những em bé tung tăng cắp sách đến trường. Các cô gái gánh những bó rau tươi ra chợ bán. Các chú chim hoạ mi đang bay Mà vì bao lâu mưa dãi nắng dầu Qua bao tháng ngày luân lạc Hai chị em mái đầu đều bạc Hai chị em cũng già như nhau! […] Ai buộc đời mình vì một cọng rau Ai khôn lớn qua cầu đi hút bóng Nhìn quãng đồng xa một làn khói trắng Cũng bâng khuâng nhớ lắm quê mình Lời bài hát/ lyric "Quỳnh hương". Nhạc sĩ/ sáng tác: Trịnh Công Sơn. Ca sĩ thể hiện: Vô Thường, Hồ Quỳnh Hương ft. 5 Dòng Kẻ, Thanh Lan, Lê Tuấn, Trịnh Vĩnh Trinh, Tuấn Hùng, Elvis Phương, Lan Anh, Nhã Phương, Tam Ca Áo Trắng, Thanh Hà, Thanh Hằng, Nam Việt, Hòa tấu, Hứa Vỹ Văn, 5 Lời bài hát: Quê hương bốn mùa. lá tươi thắm khắp trời cây cành ươm trái cho lòng say đắm trời mây, ước mơ cho nhau từ đây. để tiếc thương cho lòng nhau. gió rung cánh lá vàng, lá vàng rơi rớt cho cành khô đứng ngẩn ngơ, tiếc thương bao nhiêu ngày mơ. đêm đêm ngồi Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Quê em hai mùa mưa nắng, Hai thôn nghèo nối liền bờ đê, Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè, Như bức tranh gợi tình quê đậm đà. Lời ru con tiếng võng đong đưa. Ai chờ ai thương giòng nước u buồn. Trăm năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đợi con. Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn, Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào, À à ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu. Ơi hò ơi ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh, Thương nhiều chiếc áo bà ba, Vai nặng gánh lúa lúc tan chợ chiều, Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêo nước lớn nước ròng... Sương đêm trăng rằm soi lúa Âm thanh *** giã gạo chày trôi, Đẹp lắm quê hương thôn trăng tuyệt vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi. Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi, nghe tình quê hương gọi mãi trong đời. Chim quyên quầy ăn trái khuây. Nhãn... a... a... nhãn lồng rồi vỗ cánh bay mịt mùng... Mà chim quyên mày nhớ người trồng cây... Mà ai đi biệt bỏ một mình mình ai... Đó... là... quê hương thơ ấu những kỷ niệm vàng diệu ngọt làm rưng rức nơi lòng mình. Bóng hàng cây con rạch nhỏ ở quanh nhà. Thương nắng mùa hè nóng rát khô da. Anh cũng tập tành hát khúc dân ca. Khi anh lột sạch... nằm ngâm mình nghe nước mát. Nhà anh còn nghèo... nhưng anh nghe thiếu vắng... muốn... có em. Đó... là... dòng sông dòng suối. Con nước lớn... nước ròng trôi qua gầm cầu. Chiếc nón lá em che nghiêng mà vội vã em qua a.. cầu. Để anh thương em một chiếc áo... bà ba vải bố... em trải qua mùa đông... em vượt qua lũ... thường vẫn co ro khi trời trở gió mưa sa. Muốn mua cho thước vải ngại nổi em chẳng bằng lòng. Đó... là... hai mùa mưa nắng... của anh dang nắng em dầm mưa. Sợi tơ nhỏ xíu... mà trói âm thầm từ khi anh biết yêu. Tình yêu của anh đó... biết thương thầm mà không biết nói sao để gần nhau. Nhà tranh vách lá, anh chỉ một mình không ba má nên tháng lụn ngày qua. Nhà tranh vách lá, hai đứa thương thầm gặp nhau ngó nên tháng lụn ngày qua Chim quyên quầy ăn trái khuây. Nhãn... a... a... nhãn lồng rồi vỗ cánh bay mịt mùng... Mà chim quyên mày nhớ người trồng cây... Mà ai đi biệt bỏ một mình mình ai... Đó... là... quê hương thơ ấu những kỷ niệm vàng diệu ngọt làm rưng rức nơi lòng mình. Bóng hàng cây con rạch nhỏ ở quanh nhà. Thương nắng mùa hè nóng rát khô da. Anh cũng tập tành hát khúc dân ca. Khi anh lột sạch... nằm ngâm mình nghe nước mát. Nhà anh còn nghèo... nhưng anh nghe thiếu vắng... muốn... có em. Đó... là... dòng sông dòng suối. Con nước lớn... nước ròng trôi qua gầm cầu. Chiếc nón lá em che nghiêng mà vội vã em qua a.. cầu. Để anh thương em một chiếc áo... bà ba vải bố... em trải qua mùa đông... em vượt qua lũ... thường vẫn co ro khi trời trở gió mưa sa. Muốn mua cho thước vải ngại nổi em chẳng bằng lòng. Đó... là... hai mùa mưa nắng... của anh dang nắng em dầm mưa. Sợi tơ nhỏ xíu... mà trói âm thầm từ khi anh biết yêu. Tình yêu của anh đó... biết thương thầm mà không biết nói sao để gần nhau. Nhà tranh vách lá, anh chỉ một mình không ba má nên tháng lụn ngày qua. Nhà tranh vách lá, hai đứa thương thầm gặp nhau ngó nên tháng lụn ngày qua Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi Tình xưa bạn cũ gặp nhau đêm ấy mưa rơiTách cà phê ấm môi, Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất cây phượng vĩ bên đường che nắng ban trưa Này con đường dẫn vào sân ga tắm trăng mơMái trường khi ấu thơ, và này căn nhà vắng nằm cạnh nhau nghe đêm mưa. [ĐK]Hai đứa vui, chưa vơi tâm sự hôm sau anh lên đường Tôi tiễn anh như bao anh hùng hiên ngang ra sa trường Vì yêu quê hương anh lặng lẽ bước chân đi Vì thương non sông tôi gạt nước mắt phân ly Từng cơn mưa vẫn rơi não nề Anh nói một năm nữa anh mưa lại đến tôi mừng vui đón tin anh Đèn khuya một bóng nhìn mưa rơi suốt năm canh Nghĩ rằng tôi vắng anh Vì nghiệp trai còn đi giữ quê hương cho chúng mình. Nhiều khi chờ sáng nghe lòng thao thức canh thâu Đường ga nhỏ bé nằm đợi mong đã bao lâu Tiếng còi đêm lướt mau Đoàn tàu đi về mãi mà bạn thân tôi nơi đâu? Em hai mươi tuổi em là nắng Em hai mươi tuổi em là mưa Sài Gòn nắng mưa em ngày ấy Còn là hạt bụi giữa hư vô Em hai mươi tuổi em bây giờ Chân qua phố phường phố ngẩn ngơ Sài Gòn hai mươi mùa nắng lạ Em mây hoang đường sớm chiều qua Đi trong duyên cũ ngày xưa Trong lòng thương nhớ cơn mơ lạ kỳ Đi trong hạnh phúc quê nhà Chuyện ngày xưa ấy bỗng là chiêm bao Hai mươi giấc mộng xanh hồng quá Em hai mươi tuổi như bài thơ Sài Gòn nắng mưa em chợt đến Làm lời mộng mị giữa thiên thu En hai mươi tuổi em đâu ngờ Năm xưa vui buồn chút phù du Sài Gòn xua tan nghìn dấu lệ Cho em bây giờ mắt tình đưa

lời bài hát quê em hai mùa mưa nắng